Trong vũ trụ này...
Mặt hồ êm ái, phản ánh trên đó là những dải lấp lánh của tia nắng mặt trời, cùng với sự ngập ngừng của cảm xúc lẫn lộn của cô ấy khi được cảm nhận bờ môi của người đối diện. Và cứ thế vậy, cảm xúc của hai cá nhân bị lẫn lộn, bủa vây trong sự khó hiểu về tâm trí và trái tim; Trong một giây phút nhẹ nhàng, cô không kìm được, sự thúc giục trong trái tim cô cùng với nguồn năng lượng thúc giục cuộn trào trong cơ thể của cô như từng đợt sóng biển cả vỗ vào bờ cát một cách thô, uyển,..Cô thì thầm nhẹ nhàng, thẹn thùng thêm vào đó là sự thanh lịch- vì cô biết anh sẽ không thể từ chối lời đề nghị đó: “em sờ lên tóc gáy của anh được không?”. Anh cho phép cô đặt bàn tay nhẹ nhàng của mình lên tóc gáy của anh, phản ứng bằng những cái dụi nhẹ liên tục vào bề mặt của lòng bàn tay ấy- chỉ để có thể cảm nhận sự nhẹ nhàng ấy rõ ràng hơn sau khi chia sẻ câu chuyện về việc mẹ anh từng sờ vào mái tóc ấy và khiến anh buồn ngủ đến như thế nào. Cô chạm…anh còn không nghĩ ngợi gì nữa, anh rơ...




