Một trong những nỗi sợ lớn- My biggest Fear
Sáng chuyển giao,
Hai mí mắt của người ấy mở lại với thế giới thực, như bị bừng dậy từ cơn mơ; trong khoảnh khắc ấy, từ trong khoảng không dấy lên một nỗi sợ.
Có phải nỗi sợ ấy đến từ sâu thẳm trong trái tim để con quỷ ăn tươi nuốt sống bản chất của một con người? Có phải nỗi sợ xuất hiện trong những giây phút con người ta kiệt quệ, đau khổ, tìm lấy hy vọng ánh sáng bám víu lấy sự sống của ta? Có phải sự dày vò tâm can của một người bị bệnh trầm cảm mỗi lần khép bản thân lại vì ánh mắt dò thăm của một con quỷ gày gò trong bóng tối theo đuổi tâm trí mãi không dứt...?
Không phải như vậy, đó là nỗi sợ dửng dưng, một nỗi sợ mơ hồ nhưng tích cực- hoặc trong nó không mang định nghĩa của một nỗi sợ- chỉ như thể một cảm giác vô hình không tên. Mà tại sao cần phải đặt tên cho những cảm giác của con người? Tại sao lại tự giới hạn mình trong một khuôn khổ không xác định?
Nỗi sợ ấy...không gì khác...là nỗi sợ không sống một cuộc đời có ý nghĩa.
Phật giáo từng răn dạy: "Nếu con để cho tâm trí của mình sợ nỗi sợ mất đi sự tự do, có nghĩa là con đang để sự tự do kiềm xích chính tâm can của mình, vậy nên con không thể tự do. Con là nô lệ của sự tự do."
Nhưng không vì thế, mà con người bé nhỏ (mà cũng to lớn) như con hay bất kể ai ngoài kia- làm lơ về nỗi sợ của mình, con không tìm cách phủ đầu, mà trực diện nhìn sâu thẳm vào nó- con thách thức ánh mắt của con quỷ bằng sự sợ hãi, bằng cảm xúc, bằng căng thẳng tột cùng; liệu con có thể ôm nó không? Khi con biết nó cũng đau khổ giống như con, nó cũng từng có trái tim, sự lương thiện và khao khát mãnh liệt sống như con? Và rồi nó để bản thân mình rơi ngã bờ vực tăm tối ấy, ảo mộng mà nó gây ra cho tâm trí nó...
Vì thế nên mình sợ...
Trên căn giường bệnh của mình, thao thức vì đã không thể làm mọi thứ đến mọi khả năng mạnh mẽ nhất của mình.
Bỏ lỡ những sự lóng lánh của trần thế, để hạt sương đọng trên lá nhỏ giọt lên làn da mịn màng của mình vào những buổi sớm mai.
Không còn nhìn thấy nụ cười của những người thân yêu, của những đứa trẻ khi nó lạc vào thế giới tâm hồn thần tiên của chúng, chơi đùa.
Không đến được nơi mình hằng mong được đến, nói chuyện cùng những người mình có cảm xúc, có sự yêu thương.
Bỏ lỡ quá khứ, hiện tại, tương lai.
Và sống những khoảnh khắc đời sống bình dị như chạm bàn chân lên ngọn cỏ xanh mươn mướt, cảm nhận những làn gió nhẹ qua bờ vai,mùi khói đun củi bếp lửa của bà, chạy trên những cánh đồng và hét thật lớn cho đỡ bõ công.
Hằng ngày-đêm dày vò đối mặt với những cảm xúc không tên, mà đẹp đẽ vô cùng- điều kiến tạo nên một đời sống có chủ ý.
Bạn à, sống có ý nghĩa đối với bạn là gì?
Nhưng, cuộc sống cũng không phải cuộc đua của những thú vui, những nỗi buồn, những sự đau khổ triền miên. Cuộc sống là chính nó, là khoảnh khắc mà mình ngồi viết về tâm hồn của mình để bạn có đôi chút hiểu hơn về tâm hồn của bạn, là sau khi bạn đọc xong bài viết này bạn chọn làm điều gì tiếp theo? Bạn quyết định trong khoảnh khắc đó nó cũng là sự sống, bạn chọn đối mặt với sự sợ hãi sâu thẳm trong tâm hồn mình bấy lâu nay cũng là cuộc sống, một động lực sống mãnh liệt để con quỷ không lăm loi vào trái tim bạn thì thầm: "Mày cũng có thể yếu ớt như tao." Bạn chấp nhận bạn yếu đuối như nó, nhưng rồi sao? Bạn đang sống chứ, bạn cùng cuộc sống là bạn và sống mãnh liệt, bạn như hạt mầm vươn lên từ trọng lực của đất lớp dày cộm để đón lấy ánh sáng, bạn như dòng nước kiên trì chảy qua năm tháng rồi hòn đá cũng mòn và núi được định hình, bạn như loài chim phượng hoàng (và mình cũng nhấn mạnh sự huyền thoại của chúng- để bạn tin vào những điều kỳ diệu) hồi sinh sau những đau đớn thể xác và tinh thần.
Sau ngọn lửa, hay trong ngọn lửa.
Mùng 3-4 Tết năm Ất Tỵ.
-------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
[ENGLISH VERSON]
Here’s an emotional, reflective translation of your text:
Morning Transition
Her eyelids opened to the real world again, as if suddenly awakened from a dream; in that moment, a fear arose from the void.
Could that fear come from deep within the heart, allowing the demon to devour the very essence of a person? Could it emerge in those moments when a person is exhausted, in pain, seeking hope and light to cling to life? Could it be the torment of someone suffering from depression, closing themselves off from the searching gaze of a thin, lurking demon in the dark, haunting their mind endlessly…?
No, it’s not like that. It’s a detached fear, a vague but almost positive kind of fear – or maybe it’s not even a fear, just an invisible, nameless feeling. But why do we need to label human emotions? Why should we limit ourselves within an undefined framework?
That fear… it’s nothing but the fear of not living a meaningful life.
Buddhism once taught: “If you let your mind fear the loss of freedom, it means you are binding freedom itself to your heart, and thus you cannot be free. You are a slave to freedom.”
But that doesn’t mean that the small (and also large) human being, like you or anyone else out there, should ignore their fear. Don’t try to strike first, but face it directly – challenge the gaze of the demon with your fear, with your emotions, with extreme tension; can you embrace it? When you know it suffers just like you, that it once had a heart, goodness, and a strong desire to live just like you? And then, it let itself fall into the abyss of darkness, the illusions it created for its own mind…
That’s why we fear...
On the bed of illness, awake because we couldn’t do everything to our strongest capacity.
Missing the sparkle of this world, letting morning dew drip from the leaves onto our smooth skin in those early hours.
Not seeing the smiles of our loved ones, or the children lost in their magical worlds, playing and laughing magnificently.
Unable to reach the places we’ve always dreamed of, to talk to the people we have emotions for, the ones we love.
Missing the past, the present, and the future.
And living those simple moments of life, like stepping barefoot on fresh green grass, feeling the breeze passing through our shoulders, smelling the wood smoke from grandmother’s stove, running across fields, and shouting loudly for the joy of it.
Every day – night, tortured by nameless emotions, yet they are so beautiful – the very thing that shapes a life of purpose.
My friend, what does living meaningfully mean to you?
But life is not a race of pleasures, sadness, or endless suffering. Life is just life, it’s this moment when I sit and write about my soul so that you might understand your own, and after you finish reading this, what will you do next? In that moment, your decision becomes life – you decide to face the deep-seated fear in your soul, and that too is life, a powerful drive to live, so that the demon will not whisper into your heart: “You too can be weak like me.” You accept your weakness like it, but so what? You are alive, and you live fiercely, like a seed rising from the heavy weight of the earth to reach the light. You are like water, flowing persistently over the years, wearing down rocks and shaping mountains. You are like the phoenix (and I emphasize its mythical nature, so that you believe in the miracles) rising again from physical and spiritual pain.
After the fire, or within the fire.
The 3rd-4th of the Lunar New Year, Year of the Snake.


Comments
Post a Comment