Trong vũ trụ này...

 




Mặt hồ êm ái,

phản ánh trên đó là những dải lấp lánh của tia nắng mặt trời, cùng với sự ngập ngừng của cảm xúc lẫn lộn của cô ấy khi được cảm nhận bờ môi của người đối diện.

Và cứ thế vậy, cảm xúc của hai cá nhân bị lẫn lộn, bủa vây trong sự khó hiểu về tâm trí và trái tim; 

Trong một giây phút nhẹ nhàng, cô không kìm được, sự thúc giục trong trái tim cô cùng với nguồn năng lượng thúc giục cuộn trào trong cơ thể của cô như từng đợt sóng biển cả vỗ vào bờ cát một cách thô, uyển,..Cô thì thầm nhẹ nhàng, thẹn thùng thêm vào đó là sự thanh lịch- vì cô biết anh sẽ không thể từ chối lời đề nghị đó: “em sờ lên tóc gáy của anh được không?”. Anh cho phép cô đặt bàn tay nhẹ nhàng của mình lên tóc gáy của anh, phản ứng bằng những  cái dụi nhẹ liên tục vào bề mặt của lòng bàn tay ấy- chỉ để có thể cảm nhận sự nhẹ nhàng ấy rõ ràng hơn sau khi chia sẻ câu chuyện về việc mẹ anh từng sờ vào mái tóc ấy và khiến anh buồn ngủ đến như thế nào. Cô chạm…anh còn không nghĩ ngợi gì nữa, anh rơi vào khoảng trống của sự êm dịu, và cứ thế anh buồn ngủ, anh im lặng…anh chỉ im lặng và im lặng…như tờ…đến nỗi có thể nghe thấy tiếng tim đập mạnh dần hơn. Có lẽ anh không biết hoặc biết, sự thúc giục đó trỗi dậy lên, không phải là sự thèm khát được giải thích từ sự phóng hỏa của hormone từ cơ thể của người đàn ông ảnh hưởng lên sự hấp dẫn của cơ thể của người phụ nữ. Đó là, không gì khác, tiếng hét công bằng của trái tim anh dành cho sự kết nối sâu đậm, dành cho sự chữa lành mà người phụ nữ trước mặt mang lại cho anh. Trong trái tim anh thì thầm lên sự hiểu biết rõ về sự kết nối sâu đậm của hai tâm hồn, thứ mà không thể nói ra thành lời, thứ mà chỉ có thể cảm nhận bằng ánh mắt dữ dội, hay cảm nhận bằng sự im lặng nhẹ nhàng, hay những cảm xúc anh đè nén bỗng nhiên được bộc trực,

Anh không rõ tại sao anh lại hôn cô, anh không rõ tại sao anh lại muốn hôn cô, trong khi lý trí của anh gào thét rằng anh không nên làm vậy, nhưng trái tim anh bị thu hút, anh làm vậy một cách vô thức và anh cứ thế để cho mình chảy vào dòng năng lượng giữa cô và anh. Dòng năng lượng mạnh mẽ đến cuốn hút, anh liều mình làm điều anh sẽ hối hận. Nhưng anh không kìm được tấm lòng của mình, anh không cưỡng lại được dòng chạy của sự kết nối tự nhiên, anh không cưỡng lại được sự hòa quyện giữa cảm xúc và cơ thể. Và cứ như thế anh tha thứ cho bản thân vì hành động của mình và ôm lấy cô.

Anh cứ thế kéo cô về đằng trước trong sự thúc giục và vội vàng cùng với tất cả sự đè nén trong đó, anh đè mạnh đôi môi và sức nặng của cơ thể của anh lên cô, trong đôi mắt ấy anh nói với cô rằng: “ Anh không thể ngừng trái tim của mình và rằng anh không cưỡng lại được nguồn năng lượng đang xảy ra ngay bây giờ.”

Bờ môi của anh chạm lên đôi môi cô, trong khoảnh khắc ấy- cô đã cảm thấy- đột nhiên- như cô được đặt bờ môi đó lên mặt hồ êm ái- như sự rung động, tràn trề, lan rộng ra so sánh với sự tuyệt đẹp của tự nhiên- như sự dữ dội đến trong những giây phút đầu và sau đó nhường chỗ cho sự nhẹ nhàng- như nắng đầu thu- anh đưa đôi môi của mình-nhẹ nhàng mà uyển chuyển- thế nhưng anh vẫn cắn vào đôi môi phía dưới của cô như là một sự khẳng định giận hờn mà anh có lên cô, rằng cô khiến anh trong giây phút mất đi lí trí của mình ; và rằng cô khiến anh làm điều anh không bao giờ tưởng mình đã làm: anh bị mắc bẫy và anh gặm lên đôi môi của cô như một lời nói: “em khiến tôi như này, tôi có thể đổ lỗi cho em nhưng tôi là người chủ động, em khiến cho ngọn lửa trong tôi trỗi dậy, âm ỉ và đau đớn, mềm mại mà có sức phá hủy lớn. 

Cô bị hút hồn vào nụ hôn ấy, thật lâu…cô cũng không thật sự biết là bao lâu và vì thời gian lúc ấy như ngừng lại- dù cho trước đó cô đặt khái niệm cho bản thân mình rằng cô không thích những người đàn ông có bộ râu sắc vì cô tưởng tượng cô sẽ  ghét cảm giác bị hôn khi những lông kim châm ấy đâm vào da thịt cô. Thế nhưng sự ngoại lệ xảy ra khi cô hôn anh, cô mất đi tâm trí và không còn nghĩ đến định nghĩa của sự bất tiện. Trong đó, cô cảm nhận một nguồn năng lượng tự do, cùng với sự nhẹ nhàng của miền kết nối, cô được anh chạm trực tiếp vào đôi môi thế nhưng theo một cách gián tiếp, cô được chạm sâu vào trái tim. Cô cảm nhận được anh hôn nhẹ và nâng niu nguồn năng lượng mà trái tim cô khao khát từ khoảnh khắc lần đầu gặp.

Sau khoảnh khắc đó, hai linh hồn ấy trở về thực tại. Anh ôm cô thật lâu, không chắc rõ điều gì đã xảy ra. Nhưng anh biết, có một nguồn năng lượng thật dễ chịu chảy qua cơ thể anh, hòa quyện sang cơ thể của cô. Anh cảm thấy sự kết nối sâu đậm từ hai trái tim, vì 1 tâm hồn- lạc lối, cuối cùng đã được lắng nghe, được hiểu, được chữa lành…Anh nghĩ rằng: “ôi trời, nguy hiểm quá”- vì anh biết rõ, nếu làm điều đó lần hai, anh sẽ không thể tiếp tục kiểm soát được mình. Anh cũng nghĩ anh không thể tiếp tục, vì anh sợ anh sẽ không thể quên sự kết nối này giữa anh và cô, anh sợ rằng điều đó rồi sẽ không đi đến đâu; vì anh bảo với cô rằng anh nhớ đất nước của mình và muốn lập nghiệp tại đó. Thế nhưng, cô ôm anh thật lâu, hôn nhẹ lên cổ anh như là một sự xác nhận: “em ở đây, cảm ơn vì cho em nụ hôn này, cảm ơn vì chữa lành cho em, cảm ơn vì đã lắng nghe trái tim của anh; trong giây phút này thôi- hãy quên đi và để em được ôm anh thật lâu”. Lý trí của anh, được lắng nghe về tương lai và những kế hoạch- nhưng trái tim của anh, như sống trong hiện tại, đưa anh vào dòng chảy vô tận của sự kết nối, thứ in sâu trong tâm trí anh, mãi mãi…


Và dù anh không biết, cô còn muốn nhẹ nhàng nâng niu nụ hôn ấy, cô gọi đó là nụ hôn của vũ trụ. Cô sẽ hôn lên con mắt thứ ba nhạy cảm giữa trán, lên đôi mắt, lên má, lên cằm, lên phía dưới hàm của anh- nhẹ nhàng, và sau đó từ từ đặt đôi môi nhẹ nhàng lên môi anh…đầy ngọt ngào…

Và có lẽ, trong một vũ trụ khác, anh quay trở lại đất nước của mình, tiếp tục nghiên cứu công việc mà mình yêu thích, yêu một người phụ nữ mang lại hạnh phúc cho anh- vì anh hứa với cô sẽ khiến bản thân được chữa lành- và cô cũng vậy, cô sẽ đi cùng người có chung tần số với cô, yêu thương cô hằng ngày, dành thời gian thiền định với cô, chiều chuộng cô, đón ánh nắng bình yên cùng cô trong buổi hè, nhảy cùng cô với những bài ca cổ điển êm dịu…

Cô sẽ dần quên đi khuôn mặt của anh, và anh cũng vậy…

Nhưng, trong vũ trụ này…

----------------------------------------------------------------------------------------------------

[ Turkish Translation]

Sakin göl yüzeyi,

üzerinde güneş ışınlarının parıltılı şeritleri yansıyor,
ve karşısındaki kişinin dudaklarını hissettiği anda,
duygularının kararsızlığı da onunla beraber parlıyor.

Ve öylece, iki bireyin duyguları karıştı,
zihin ve kalbin anlaşılmazlığında sarılıp kaldılar;
nazik bir an içinde, kendini tutamadı,
kalbindeki çağrı ve bedeninde dalga dalga yükselen enerji,
denizin kıyıya çarpan, bazen sert, bazen zarif dalgaları gibiydi...
Kadın nazikçe, utangaç bir edayla fısıldadı—içinde zarafet de vardı—çünkü biliyordu, adam bu isteği reddedemezdi:
"Ense saçlarına dokunabilir miyim?"

Adam, onun yumuşak elini ense saçlarına koymasına izin verdi,
ve elinin avucuna nazikçe sürtünerek tepki verdi—
sadece o hafifliği daha net hissedebilmek için...
Annesinin bir zamanlar bu saçlara nasıl dokunduğunu
ve onu nasıl uykulu hale getirdiğini paylaştıktan sonra.

Kadın dokundu…
adam artık düşünmüyordu bile,
sükûnetin boşluğuna düştü,
ve böylece uyukladı,
sessizdi...
yalnızca sessizlik...
öylesine ki, kalbinin ritmi gittikçe daha güçlü duyuluyordu.

Belki bilmiyordu ya da biliyordu;
o yükselen dürtü,
bir erkeğin bedeninden çıkan hormonların
bir kadının bedenine duyduğu fiziksel arzu değildi.
Bu, kalbinin adil bir çığlığıydı—
önündeki kadının ona sunduğu şifaya,
derin bir bağa duyduğu özlem.

Kalbinin derinliklerinde bir fısıltı vardı—
iki ruhun söze dökülemeyen,
yalnızca bakışlarla ya da
nazik bir sessizlikle hissedilebilen bağını anlayan bir ses...
ya da bastırılmış duyguların aniden dışa vurulmasıyla.

Adam neden onu öptüğünü bilmiyordu,
neden öpmek istediğini de bilmiyordu,
aklı çığlık atıyordu: "Yapma!"
Ama kalbi çekilmişti...
bilinçsizce yaptı,
ve kendini onunla arasında oluşan enerjiye bıraktı.

O kadar güçlüydü ki,
kendini pişman olacağı bir şeyi yaparken buldu.
Ama kalbine hâkim olamadı,
doğal bağın akışına direnemedi,
duygularla bedenin karışımına karşı koyamadı.

Ve böylece, yaptığı şey için kendini affetti
ve onu kucakladı.

Adam onu öne doğru çekti,
aceleyle ve içinde bastırılmış olan ne varsa hepsiyle...
dudaklarını ve bedeninin ağırlığını ona bastırdı.
Gözleriyle ona şöyle dedi:
"Kalbimi durduramıyorum,
ve şu anda içimde olan enerjiye karşı koyamıyorum."

Adamın dudakları onun dudaklarına değdi,
o anda—kadın hissetti—birdenbire—
sanki o dudaklar,
sakin bir gölün yüzeyine konmuş gibiydi—
titreşimler, taşan duygular, doğanın güzelliğiyle yarışan bir yayılım gibi—
ilk anlarda yoğun, sonra yerini yumuşaklığa bırakan—
ilkbahar güneşi gibi—

Adam dudaklarını zarifçe ama kıvrakça getirdi—
ama alt dudağını hafifçe ısırdı,
biraz sitemle karışık bir onay gibi—
çünkü kadın, onun aklını yitirmesine sebep olmuştu;
ve adam, kendisini asla yapmaz sanacağı bir şeyi yapmıştı:
tuzaktaydı,
ve onun dudaklarını kemirerek adeta diyordu ki:
"Beni böyle yapan sensin,
sana suç atabilirim ama ben adım attım.
İçimdeki ateşi sen yaktın—
sessiz ama sancılı,
yumuşak ama yıkıcı bir güçle."

Kadın o öpücüğe kapıldı...
uzun süre...
gerçekte ne kadar sürdüğünü bilmiyordu
çünkü o an zaman durmuş gibiydi—
oysa daha önce kendine şöyle demişti:
"Keskin sakallı erkeklerden hoşlanmam,
çünkü o diken gibi kılların tenime batmasından nefret ederim."

Ama bu adamı öperken
her şeyi unuttu,
aklını yitirdi
ve rahatsızlık tanımını düşünemez hale geldi.

O anda,
özgürlüğün enerjisini hissetti,
nazik bir bağın yumuşaklığını...
Adam, dudaklarına dokunuyordu
ama dolaylı olarak
kalbine de dokunuyordu.

Kadın hissetti ki,
adam, kalbinin o ilk andan itibaren arzuladığı enerjiyi
nazikçe öpüp okşuyordu...


Comments