"MÌNH CHỈ ĐƠN GIẢN MUỐN LÀ CHÍNH MÌNH" / SIMPLY FOUND MY TRUE AUTHENCITY

Từ 17-18 tuổi.
Mình có mục tiêu: trở thành một tâm hồn hoang dã nguyên bản lắng nghe trái tim mình.
Sau đó, mình đã đi khám phá đất nước.
Mình đi du lịch một mình và có những người bạn phượt đồng hành tuyệt vời mới, những người đã tạo nên những kỷ niệm ý nghĩa trong cuộc đời mình.
17 tuổi:
Một chuyến đi tới Hòa Bình, Quảng Ninh - nơi mình đã tham gia các buổi huấn luyện về môi trường tuyệt vời và gặp gỡ những con người đáng quý.
Một chuyến đi khác mà mình thực hiện với mẹ và em gái tới Ninh Bình - một vùng đất mang sức mạnh tâm linh.
Khi mình 18 tuổi, sau khi hoàn thành kỳ thi đại học và biết chắc rằng mình sẽ đạt được điều mình mong muốn, mình xách balo lên và để lại mọi lo lắng phía sau, bắt đầu chuyến hành trình đầu tiên tới miền giữa của đất nước.
Bắt đầu từ Đồng Hới- Quảng Bình, mình tham gia một trại hè để tìm hiểu về môi trường, sau đó lấy hết can đảm để thực hiện chuyến đi tiếp theo, cùng với hai người bạn từ trại tới quê hương của họ - Đà Nẵng, rồi tạm biệt họ ngay sau đó.
Mình sẽ không bao giờ quên, trong suốt cuộc đời mình, cảm giác không biết phải làm gì tiếp theo, đi đâu, khi mọi người xung quanh đều là người xa lạ [và trong khi kể chuyện này, mình có lẽ đã bắt chước giọng địa phương để không bị lừa, haha thật ra là rất vui]. Mình không sợ điều đó, mà ngược lại còn thấy hào hứng và nghĩ rằng "trong cuộc đời con người, chúng ta thường có kế hoạch và biết phải đi đâu hoặc làm gì tiếp theo, vào thời điểm đó trong kỳ thi đại học- mình cảm tưởng như một sự lặp lại không hồi kết, suy nghĩ ấy buồn chán đến ám ảnh, nên mình sẵn sàng lên đường để dứt khỏi khoảnh khắc đời thường đó.
Đó là chuyến đi một mình đầu tiên của mình, nơi mình cảm thấy cô đơn, sợ hãi, đói bụng, bối rối và mọi cảm giác kinh hoàng xảy đến cùng với tâm trạng lẫn lộn... nhưng nó đã cho mình dũng khí để thử thách bản thân hơn, bước ra khỏi vùng an toàn để khám phá những điều mình chưa biết. Hơn nữa, mình đã học được những kỹ năng thực tế và nhiều kỹ năng khác cho chuyến đi kế tiếp của mình.
Lúc ấy mình có suy nghĩ như này:
" Mình thà làm những điều mới mẻ trong sự sợ hãi hơn là để bản thân mãi mắc kẹt trong sự lặp lại nhàm chán và hối tiếc vào suốt cuối cuộc đời."
Khi mình 19 tuổi, mình hoàn thành chuyến đi – một hành trình mất 3 năm để có đủ dũng khí khám phá gần khắp đất nước. Chuyến đi đã giúp mình rèn luyện lòng can đảm, đủ để ngủ qua đêm một mình trên đồi trong cơn lạnh giá và cảm giác như mình toi đời rồi khi cái thời tiết ẩm ướt khiến mình không thể đun được lửa. Nhưng cuối cùng, mình đã đạt được điều mình mơ ước cuối cùng và vẫn say đắm từng khoảnh khắc trong hành trình ấy.
Vậy, dù bạn là ai, bạn đã sẵn sàng khám phá thế giới chưa?
[ Vào thời điểm mình ngồi một mình ở sân bay quốc gia rộng lớn ấy, mình nghĩ rằng mọi hành trình trong cuộc đời mình đều là do tôi tự đảm nhận với niềm hứng khởi đó; và dù trong hiện tại hay tương lai mình vẫn sẽ còn làm điều ấy nhiều hơn nữa. Cuối cùng, mình không hối tiếc điều gì.]
--------------------------------------------------------------------------
"I JUST SIMPLY WANT TO BE MYSELF"
From 17-18.
I have goals: to be my original wild soul.
Then, I traveled around my country as I planned.
I solo trip and have new amazing backpacking friends, who made meaningful memories to my life.
17 year olds:
A trip to Hoa Binh, Quang Ninh- where I had learnt about great training session and met great people
Another trip I made with my mom and my sister to Ninh Binh- one of the empowered-religious land
By the time I'm 18, after finishing my university entrance exam and know right away that I will get what I want, I take my backpack and left worries behind, start my very first trip to the middle of country.
It starts when I go to Quang Binh, and join a summer camp to know more about the environment then stood in my bravery feet to go to the next trip, following my 2 camp friends to their hometown- Da Nang and say goodbye with them after that.
I would never forget, in my entire life, the feeling of not knowing what to do next, where should I go, everybody's my strangers [and by the time I'm telling you that I have to copy the accent of them in order to not being cheated, lol it was fun though]. I'm not afraid of that, instead feeling excited and thinking "in people's lifetime, we always have plans and know where to go or what to do next, as for me a student and only care about going to school and back home...which is a prison for me to repeat thing continuedly.
That was my very first solo trip, which I felt lonely, scared, hungry, confused,...but it gave me the courage to try more, to step out of my comfort zone to explore the unknown. Plus I learning for myself a practical way and many other skills for my next trip.
I rather do new things than let myself stay forever in that boring circle and regret at the end of my life period.
Back when I'm 19, I finish the trip- it took me 3 years of having the courage to travel all of my country, save me the brave of sleeping over a hill alone through a cold night and I thought I were dead because the fire didn't work that time.
But in the end, finally make it to the last dream destination and still mesmerize every single moments of it.
As the waitress of a coffee shop once told me: "Where are you going? Can I come with you?"
I will not reluctantly invite her to come at that time...
I do it now and then.
So young souls, are you ready to know more about the world?





Comments