Con người ta từ trước đến giờ vận động như thế nào?

Mấy ngày nay mình xem trên mạng xã hội, có một xu hướng rất hay được nhắc đến bởi các bạn trẻ phương tây: “thoát khỏi vùng an toàn”; thoát khỏi bẫy chuột (rat trap); “tránh công việc 5-9”; “thử thách bản thân bằng điều mới”;… dường như cách suy nghĩ đó đang hướng chúng ta đến một chiều hướng suy nghĩ rằng xã hội này như một ma trận sắp đặt cuộc sống con người ta như vậy: mình sinh ra, lớn lên, đi học, tốt nghiệp đại học, rồi lấy vợ/chồng sinh con, có 1 đại gia đình, có danh vọng và thứ mà ta coi là “hạnh phúc”. Còn nếu những điều đi ngược lại với những điều được cho là bình thường của con người ấy là gì? Là khác biệt, là dị nghị? Dù làm khác đến đâu, ta cũng sẽ cuối cùng luẩn quẩn trong vòng tròn ma trận đó- nhưng lối sống như vậy thì có gì là bị lên án? Nếu ta cứ mãi lặp lại thứ đẹp đẽ là nuôi nấng con cái và những đứa trẻ đáng yêu trên đôi tay của ta được ra đời thì có gì là không khác biệt?

Cái mình muốn nói ở đây, là đề cập của sự độc lập khác biệt. Trong khi vẫn làm những việc mà ta thấy rằng xã hội cho là đẹp đẽ; ta vẫn có những độc lập cá nhân và con đường của riêng mình để khám phá và tìm hiểu. Bạn biết số ít người đi theo tiếng gọi của trái tim, hay ước mơ mà bản thân mình khao khát được theo đuổi đạt được mục đích và thành quả to lớn (trong khi vẫn là chính bản thân họ) như Mark Zuckerberg, Taylor Swift, Alber Einstein,… họ đều là những cá nhân kiệt xuất, tôn vinh giá trị cá nhân bản thân và theo đuổi đến cùng- nhận được thành quả mà hầu hết số đông/ mọi người cho là “thành công”. Vậy tôi nói đến một số cái tên này: thiền sư Hư Vân, tác giả Cao Minh, tác giả Nguyên Phong,… đều là những nhân vật các bạn ít nghe đến- tại sao? Có phải vì họ ít thành công hơn người khác? Hay không nhận được thành quả đáng kinh ngạc? Nhưng nếu vậy, suy cho cùng, ta vẫn phải hỏi câu hỏi “thành công” là gì? Và định nghĩa của thành quả độc lập của một cá nhân độc lập là như thế nào?

Điều ta có thể nói đến, đó là sự độc lập cá nhân là những hoạt động xuất phát từ bên trong tâm hồn, nuôi dưỡng lý trí và ý tưởng từ đó đi tới hành động. Không quan trọng là hành động đó có ảnh hưởng đến bao nhiêu người trên thế giới hay sự hiệu quả nó mang lại cho cá nhân đó; mà sự độc lập xây dựng đã được làm một cách khác biệt, một cách đột phá so với những quan niệm xưa cũ dù cho điều đó có vượt ngoài tầm hiểu biết của một cá nhân hay mức độ về không gian và thời gian, nó vẫn được xem là một sự đột phá độc lập cá nhân.

Thiền sư Hư Vân là một vị cao sư đáng quý. Hành trình đi trên con đường thức tỉnh của ông không có nhiều người biết đến, và việc đặt một mục đích cao cả hay mục tiêu nào đó cho hành trình này là sự giới hạn ngu ngốc mà ta có thể làm. Quyển sách “đường mây trên xứ hoa” viết về hành trình bước đi trên con đường tỉnh thức của chính mình, bằng cách hoàn toàn độc lập cá nhân,và quyển sách ấy bằng đã gieo hạt mầm thức tỉnh cho những cá nhân/ nhân loại bén duyên để đọc về nó (như điều bạn đang đọc chiếc post này) .

Và dù điều ấy không được biết đến hay nổi tiếng vì mọi người ngượng mộ và ca tụng sự khác biệt; nhưng nếu bạn để ý kỹ, sự khác biệt xảy ra mọi nơi, xung quanh ta hằng ngày không theo một quy luật của điều gì: khi bạn sáng tạo ra một điều gì đó- đó là điều độc lập cá nhân đích thực; khi có một suy nghĩ chợt xuất hiện lên trong bộ não và từ đó thúc đẩy bạn hành động theo tiếng nói-chính là nó; khi bạn lên kế hoạch để làm điều gì đó thú vị cho cá nhân bạn hay cá nhân khác- chính là nó.

Ta không cần trở nên quá khác biệt để khác biệt.

———————

[ENGLISH VERSION]

How Have People Been Moving Forward All This Time?

Lately, I’ve been scrolling through social media and noticed a trend that’s popular among young Westerners: phrases like “stepping out of your comfort zone,” “escaping the rat trap,” “avoiding the 9-to-5 grind,” or “challenging yourself with something new” keep coming up. This way of thinking seems to push us toward a belief that society is like a matrix, presetting the blueprint of our lives: we’re born, grow up, go to school, graduate college, get married, have kids, build a family, gain status, and call that “happiness.”

But what happens when someone strays from this so-called “normal” path? Are they seen as different or controversial? And even if they do things differently, do they still find themselves caught in this endless cycle? But really, is there anything wrong with this way of living? If we continue repeating the beautiful act of raising children, bringing new lives into the world, and nurturing them with our hands, isn’t that its own kind of uniqueness?

What I want to talk about here is independent individuality. Even as we engage in what society deems beautiful, we can still cultivate personal independence and carve out our own path to explore and understand the world. You’ve probably heard of the few who followed their hearts and chased dreams that burned within them—those who achieved remarkable success while staying true to themselves, like Mark Zuckerberg, Taylor Swift, or Albert Einstein. They are extraordinary individuals who pursued their personal values to the end and achieved outcomes that most people label as “success.”

But then there are names you might not hear as often: Zen Master Xu Yun, author Cao Minh, or writer Nguyen Phong. Why? Is it because they are less successful? Or didn’t achieve something impressive? If that’s the case, then we have to ask: what does “success” really mean? And how do we define the fruits of someone’s independent journey?

What we can talk about is this: personal independence comes from actions rooted in the soul, nurtured by reason and ideas, which lead to meaningful deeds. It doesn’t matter how many people are influenced by these actions or how effective they appear. What matters is that independence has been achieved in a unique and groundbreaking way, challenging outdated notions—even if those actions go beyond the understanding of one individual or surpass the limits of space and time. That, in itself, is a breakthrough in independent individuality.

Take Zen Master Xu Yun as an example. He was a revered monk whose journey of awakening wasn’t widely known. Placing grand goals or expectations on such a journey is a short-sighted way of limiting it. The book “The Cloud Road Over the Land of Flowers” chronicles his path to awakening, undertaken with complete independence, and this book has sown seeds of enlightenment in those fortunate enough to encounter it (like you, as you read this post).

It’s worth noting that his journey wasn’t made famous because people admired or celebrated its uniqueness. But if you look closely, you’ll see that differences surround us every day, in ways that don’t follow any specific rule. When you create something new, that’s genuine personal independence. When a sudden thought sparks in your mind and inspires you to act, that’s it too. When you plan something exciting for yourself or others, that’s it.

We don’t need to try too hard to be different, just to be different. Sometimes, the smallest, most authentic acts of individuality are enough.





Comments