Bước ra thế giới để chiêm ngưỡng sự nhỏ bé của bản thân - Step into the world to witness just how small I really am.
Trong quá khứ dày cộm của mình, trải qua bao nhiêu đớn đau và vấn đề cá nhân khiến mình kiệt quệ, đôi lúc mình tự hỏi bản thân: “chẳng lẽ cuộc sống của mình như này rồi hết sao?”; “mình đã làm những gì để phải trải qua những điều như thế này?”; “Tại sao người kia lại đối xử với mình như vậy?”; “Thật đáng sợ…”. Và cũng có đôi lúc mình ước, mình có thể, trong phiên bản mạnh mẽ và vững chãi nhất của mình, quay lại ôm đứa trẻ đó, nói rằng: “Mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi, chúng mình đang sống với nguồn năng lượng tràn trề, chúng mình gặp những người bạn mang đến nụ cười rực rỡ, trải nghiệm đời sống một cách hạnh phúc, làm mọi điều mà chúng mình từng nghĩ mà mình sẽ không làm được.”. Nhưng mình chưa bao giờ dù chỉ 1 lần phủ nhận phiên bản đó, vì những điều đã trải qua đó mình mới trở thành 1 tâm hồn dịu dàng như bây giờ. Vì những điều trải qua, mình mới có khả năng thấu hiểu tâm hồn khác một cách sâu sắc, mang lại sự tin tưởng và niềm yêu thương đến để chữa lành và tận tâm nuôi dưỡng; vì những điều trải qua, mình mới dũng cảm chuẩn bị tinh thần và thể lực sẵn sàng làm những điều to lớn và vượt qua nỗi sợ hãi của mình hằng ngày, hằng ngày. Vì những điều trải qua, năng lượng và tinh thần của mình mới được giải phóng một cách mạnh mẽ, tích cực lan truyền đến những bản thể xung quanh…
Mình biết chứ, hoặc mình không biết, bạn đang trải qua nỗi đau gì, đau đến như thế nào, đến nỗi bạn có thể tức giận hoặc oán hờn ném cho mình một câu: “hiểu cái gì mà nói, mày có ở trong thế giới của tao đâu, đừng nói nhảm…”, nếu mình trong phiên bản của mình lúc đó, mình cũng sẽ nói câu tương tự…mà mình nhận ra, mình chả cần hiểu điều gì khi trải qua những cảm xúc này..vì mình đã kiệt quệ..như bị cạn đi năng lượng…như cái bóng đối với thế giới và cứ thế phủ nhận sự tồn tại của mình..Hãy để ai đó ôm bạn, ôm thật chặt, để bạn có thể cảm nhận một cách vật lý rằng bạn không một mình khi bạn cảm thấy đau đớn nhất, hãy ôm lấy bản thân mình một cách hòa quyện mạnh mẽ với cả linh hồn và thể chất; hoặc bạn có thể hét lên thật lớn và tác động vật lý lên một đồ vật nào đó- nghiên cứu gần đây tại Đại học Nagoya cho thấy việc viết ra cảm xúc tức giận và sau đó vứt bỏ chúng có thể giúp giảm cảm giác tức giận một cách hiệu quả. Phương pháp này tương tự như một nghi lễ truyền thống của Nhật Bản gọi là "hakidashisara", nơi việc phá vỡ đồ vật được xem như một cách giải tỏa cảm xúc tiêu cực.
[ Mình cần phải làm một phần riêng cho vấn đề này lưng chừng: có một số cá nhân có tâm lý nghĩ mình là nạn nhân, và xem việc “trút giận” lên người khác theo phương thức tâm lý và vật lý là một điều hiển nhiên hay đáng lẽ. Dĩ nhiên theo mặt đạo đức và pháp lý, những hành động dù chủ ý hay vô ý tác động vật lý hay tâm lý lên một cá thể đồng loại khác có cùng trí thông minh với mình đều không được chấp nhận- hay bị từ bỏ hoàn toàn, dù cho bạn cố ý hay vô ý như thế nào, hay trong khoảnh khắc đó bạn đang bị cảm xúc chi phối ra sao- bạn nhận ra bạn đánh,dằn vặt,hét lên với người khác, nhưng thật ra bạn đang đánh, dằn vặt, hét lên, oán hờn với chính bản thân mình và chính bản thể bị tổn thương nhất bên trong con người mình. Tương tự khi bạn chỉ tay vào người đối diện, nhưng cái chỉ tay đó đến từ chính bạn đầu tiên; thế giới xung quanh như cái gương soi chiếu tính cách, tâm hồn, phẩm giá của bạn; nếu bạn tôn trọng người khác, là bạn đang tôn trọng chính mình.]
Một liều thuốc chữa lành nữa là thời gian, qua thời gian rồi, khi những vết thương đã hằn lại, khi bạn ở trong môi trường mới, ở trong một phiên bản dũng cảm và tràn trề sinh khí hơn, khi bạn sẵn sàng tha thứ cho quá khứ của mình và tha thứ cho bao điều đau đớn từng trải qua với bạn, bạn tự tháo đi những xiềng xích kìm hãm bạn trong vòng tròn của những ám ảnh đó, bạn tự giải thoát bản thân và tha thứ cho chính mình, bạn nhẹ nhàng nhắn nhủ với bản thân mình rằng: “Thôi được rồi, mọi thứ đã ổn, hãy buông bỏ và bắt đầu chào đón những điều tốt đẹp đến với mình.”
Có lẽ bây giờ, trong khoảnh khắc chìm vào vũng lầy đó, bạn chỉ toàn thấy xung quanh nào là vũng lầy và bên dưới cũng chỉ là vũng lầy, bạn chới với chới với mà cứ thế thầy mình bị kéo tụt xuống… “ mình sắp biến mất” …bạn nghĩ như vậy, nhưng mình hứa với bạn, rằng cái vũng lầy đó đang chuẩn bị cho bạn những thử thách để bạn vươn mình mạnh mẽ hơn nữa, để bạn không tìm cách vượt qua vũng lầy ấy bằng sự kháng cự hay với đôi tay hay đôi chân đã bị nhúng khét lại bằng bụi bẩn của đầm lầy mà chính là sự chấp nhận thỏa hiệp và đối mặt với đầm lầy đó, kiên định vững chãi, bình tâm, từ từ tìm cách và chữa lành; và rồi một ngày bạn bay ra khỏi chúng, bay thật nhẹ nhàng; nhưng vẫn sẽ có những thử thách đến với bạn, và lần này bạn đã có đôi cánh và một tâm hồn bình định; rằng không có cơn bão nào có thể đổ quật bạn nữa, vì bạn là tâm bão.
Step into the world to witness just how small I really am.
In the weighty pages of my past, after enduring so much pain and personal turmoil that drained every ounce of my energy, there were countless moments when I asked myself: “Is this really it for my life?” — “What have I done to deserve all this?” — “Why did they treat me that way?” — “It’s terrifying…” Sometimes I wished that in my strongest, most resilient version of myself, I could go back, hold that fragile younger me, and whisper: “It’s going to be okay. One day, we’ll live brimming with energy, meet friends who make us laugh brightly, savor life fully, and do things we once thought were impossible.” But I have never — not even once — rejected that version of myself. Because it’s exactly those painful moments that shaped me into the gentle soul I am today.
Because of everything I went through, I learned how to deeply understand others’ souls, to offer trust and love that heals and nurtures. Because of everything I went through, I have the courage to face my fears and prepare my mind and body each day to do greater things. Because of everything I went through, my energy and spirit have been powerfully freed, spreading positivity to the people around me.
I know — or maybe I don’t know — what kind of pain you’re carrying right now, how heavy it feels. You might even snap at me and say, “What do you know? You don’t live my life, so stop pretending…” If I were still that broken version of myself back then, I’d probably say the same thing. And I’ve realized: when you’re in that dark place, you don’t need someone to understand it all. Because you’re simply exhausted — your energy drained dry — you feel like a ghost drifting through life, denying your own existence.
Let someone hold you — hold you tight — so you can physically feel that you’re not alone when it hurts the most. Wrap yourself up, merging your spirit and body into a fierce, forgiving embrace. Or scream out loud and channel your anger physically into something. A recent study from Nagoya University found that writing out angry thoughts and then discarding them can effectively reduce feelings of anger. This method is similar to a traditional Japanese ritual called hakidashisara, where smashing objects is seen as a way to release negative emotions.
[Side note for context:]
There are some people who carry a victim mindset and think it’s justified to unload their anger onto others, both emotionally and physically. But ethically and legally, any intentional or unintentional harm — mental or physical — inflicted on another intelligent being is unacceptable. Whether you realize it or not, or however controlled by emotions you might feel in that moment — if you lash out at someone else, you’re really hurting, punishing, and yelling at the most wounded version of yourself inside. It’s just like pointing a finger at someone else, when in fact that finger points back at you first. The world around you reflects your character, your soul, your dignity — respect others, and you’re respecting yourself.
Another potent medicine is time. With time, when the wounds have scarred over, when you’re living in a new environment, in a braver and more vibrant version of yourself — when you’re ready to forgive your past and the pain you endured — you will break free from the chains of your old trauma. You will free yourself and forgive yourself. You will gently tell yourself: “It’s okay now. Let it go, and open up to the good things coming your way.”
Right now, in the middle of that swamp, it probably feels like all you see is mud above you, beneath you — you flail and sink deeper, thinking: “I’m disappearing…” But I promise you: that swamp is forging challenges that will make you rise stronger than ever. You won’t escape the swamp by resisting wildly with hands and feet already caked in its filth — you’ll transcend it by accepting, facing it calmly, step by step, healing as you go. One day, you’ll lift yourself out — you’ll soar effortlessly.
And yes, life will keep throwing storms your way. But this time, you’ll have wings and a centered soul. No storm will ever knock you down again. Because you are the eye of the storm.

Comments
Post a Comment