Chúng ta sẽ chẳng hiểu ai bằng hiểu chính mình cả- Nobody Know You Better Than Yourself.

Hôm qua mình có một giấc mơ, mình quay trở lại quá khứ với hàng tá những ký ức dội vào người, như mình vẫn là một đứa trẻ nhưng mọi thứ dường như vẫn thay đổi rất nhiều. Mình có đọc trích trên mạng một câu nói như này: “những người con rồi sẽ đi xa, và ba mẹ bạn vẫn sẽ đứng đó chờ bạn”- câu nói này như một nhạc điệu chậm rãi, nó cho chúng ta điểm kết thúc cuối cùng nhưng cuộc đời mấy khi dừng lại trong thoáng chốc như vậy; kể cả khi bạn đến một nơi nào đó thật xa xăm so với nơi bạn đã từng ở và hay sự tồn tại của bạn đã không còn trên thế gian này nữa; mọi vạn vật vẫn sẽ thay đổi và sinh nở theo chu kì tuần hoàn, cuộc sống vẫn sẽ diễn tiếp theo sự dĩ nhiên (êm dịu và vô thường) nó không bỏ qua ai cả. Nhưng bằng một cách nào đó, mình nhận ra: nó êm dịu nhẹ nhàng nhắc nhở mình hãy cố gắng mạnh mẽ đi tiếp đi vì thời gian đang trôi qua rồi nếu lúc đó mình trong trạng thái tích cực và nhận ra cách giải quyết của vấn đề. Còn nếu ngược lại, mình sẽ chỉ càng cảm thấy rớt lại so với sự tiến triển của cuộc sống,điều vẫn đang  vội vã trôi qua…

Nhưng bạn yêu, chỉ khi nhận ra được giá trị của bản thân và bạn biết mình đã đang ở đúng chỗ mình nên ở rồi, thì bạn sẽ không còn chạy đi ganh đua hay bị tâm trí làm xáo trộn nữa ( đúng vậy, là do những suy nghĩ làm xáo trộn bộ não và tâm hồn của chính bạn); bạn sẽ thấy ổn và bình yên chậm rãi với mọi thứ. Bạn nhận ra không ai hiểu mình bằng chính mình... bạn sẽ thoát khỏi sự “tiến triển” mà mấy lâu nay chúng ta tự đặt một cách giả tạo cho chính mình.

Dù mình đã đi thật xa, nhưng cuộc sống dường như diễn tiếp một cách mới mẻ; ông mình đã mở xưởng đồ nghề mới và ba mình giúp ông thành lập một công việc nào đó. Mọi thứ thay đổi nhưng dường như 1 nửa thì mình vẫn là cô gái bé nhỏ 16 tuổi ấy, mẹ hỏi mình rằng: “ Làm sao mà khóc nức nở thế với ôm chặt Miu thế (bạn cún nhà mình), con chỉ vừa đi học về từ trường cấp 3 thôi mà (mình đi học xa từ thời cấp 3 và cũng chỉ thỉnh thoảng về nhà vào cuối tuần). Mình chợt thoáng chốc nhận ra bản thân đang đi du học và ở một nơi cực kỳ xa, rồi mình bảo mẹ: “con chưa có cơ hội được làm điều này lâu lắm rồi”. Sau đó thì mình tỉnh dậy, cổ họng ứ nghẹn và dòng nước mắt cứ thế từ đâu đến. Trong giấc mơ mình ước mình có thể về thời cấp 3 và ôm chú chó của mình và chào mẹ nhiều hơn nữa? Tại sao bộ não của mình đưa mình về cấp 3 chứ không phải là hiện tại hay tương lai? Vì nó không đoán được…nó không suy đoán được điều gì sẽ xảy ra vào tương lai…

Nhưng mình buồn, nỗi buồn sâu sắc và ứ đọng…

Bạn vẫn còn gần gia đình, hãy ôm họ thật chặt và nói lời yêu thương thật nhiều ngày hôm nay, bạn nhé!

-------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------

Here’s your translation, keeping the sweet and poignant tone of your original words:


[ENGLISH VERSON]

Yesterday, I had a dream.
I traveled back to the past, and memories came rushing over me—waves of emotions, as if I were still a child. But everything had changed so much.

I once read a quote online:
"Children will eventually go far, but their parents will always stand there, waiting for them."

This sentence feels like a slow, lingering melody—one that offers us an inevitable ending. But life rarely halts in just a fleeting moment like that. Even when you find yourself somewhere distant, far from where you used to belong—or even when your existence no longer lingers in this world—everything continues to change, to grow, to move in its endless cycle. Life carries on, gently yet impermanently, leaving no one behind.

And somehow, I realized something:
This impermanence is a tender reminder for me to keep going, to stay strong—because time is slipping away. If, in that moment, I can embrace a positive mindset and see the way forward, I will move with the flow of life. Otherwise, I will only feel like I am falling behind, left adrift as the world rushes past me.

But my dear, only when you recognize your own worth—only when you know you are exactly where you are meant to be—will you no longer feel the need to chase, to compete, or to let your mind be disturbed by restless thoughts. (Yes, it is our thoughts that unsettle our souls and cloud our peace.) Instead, you will find yourself at ease, gently embracing life as it is.

You will come to understand that no one truly knows you better than you do.
And in that understanding, you will free yourself from the illusion of "progress"—the artificial race we have imposed upon ourselves for so long.

Even though I have gone far, life at home still unfolds in new and unfamiliar ways. My grandfather has opened a new workshop, and my father is helping him start something of his own. Everything is changing, yet, somehow, half of me still remains that sixteen-year-old girl.

My mother asked me, "Why are you crying so much, holding Miu so tightly? You just got home from school."
(Back in high school, I studied far from home and only returned on weekends.)

In that instant, I suddenly remembered—I am now studying abroad, living somewhere unimaginably far away. And I whispered to her: "I haven’t had the chance to do this in so long."

Then I woke up. My throat was tight. Tears came from nowhere, silently streaming down.

In my dream, I wished I could return to my high school days, hug my dog, and greet my mother more often.

Why did my mind take me back to high school, rather than my present or future?
Because it doesn’t know. It cannot predict what lies ahead.

But I woke up with a deep, lingering sadness—one that sat heavy in my heart.

So if you are still near your family, hug them tightly today. Tell them how much you love them—again and again, while you still can.





Comments